Văn mẫu hay lớp 12

Soạn bài Người cầm quyền khôi phục uy uyền của V.Huy-gô

Đề bài: Soạn bài Người cầm quyền khôi phục uy uyền của V.Huy-gô

TIỂU DẪN

– Vích-to Huy-Gô (1802 – 1885) là một thiên tài nở sớm và rọi sáng từ đầu thế kỉ XIX cho tới nay.

– Ông là người rất thông minh, được coi là “thần đồng”.

– Huy-Gô có một tuổi thơ rất buồn.

– Sự nghiệp của ông đều gắn với thế kỉ XIX, một thế kỉ đầy bão tố cách mạng.

– Huy-Gô là một người suốt đời có những hoạt động xã hội và chính trị tác động mạnh mẽ tới những nhân vật và khuynh hướng tiến bộ của thời đại.

– Một số tiểu thuyết quen thuộc của Huy-Gô: Nhà thơ Đức Bà Pa-ri, Những người khốn khổ, Chín mươi ba….

­– Thơ: Lá thu, Tia sáng và bóng tối, Trừng phạt.

– Kịch: Éc-na-mi.

Ông là nhà văn đầu tiên của nước Pháp khi mất được đưa vào chôn cất ở điện Păng-tê-ông, nơi trước đó chỉ dành cho vua chúa và các danh tướng.

– Đoạn trích Người cầm quyền khôi phục uy quyền nằm ở cuối phần thứ nhất trong bộ tiểu thuyết Những người khốn khổ.

HƯỚNG DẪN HỌC BÀI

Câu 1.

Nghệ thuật đối lập giữa hai nhân vật Giăng Van-giăng và Gia-ve qua đối thoại, qua hành động:

– Qua đối thoại: Giăng Van-giăng luôn điềm tĩnh, nhẹ nhàng, lời lẽ tử tế và tinh tế. Ngược lại, Gia-ve luôn quát tháo, thái độ hung hãn và lời nói thô bạo. Sau khi Phăng-tin qua đời, Giăng Van-giăng đau khổ, xót thương và lặng lẽ nói với Gia-ve: Giờ thì tôi thuộc về anh. Ngay trong câu nói cuối cùng, Giăng Van-giăng vẫn giữ thái độ điềm đạm và nhẹ nhàng nhưng có sự thống khổ và đau đớn.

Xem thêm:  Cảm nhận về nhân vật cụ Mết và chú Năm

– Qua hành động: Giăng Van-giăng luôn hành động tử tế, cẩn thận và đúng đắn. Ông đang cố gắng xoa dịu nỗi đau cho Phăng-tin trong lúc bà đang nguy kịch và khát khao muốn được gặp con. Còn Gia-ve luôn thô lỗ, tàn ác và không hề có tính người.

Ý nghĩa của sự đối lập

– Sự đối lập giữa hai nhân vật là sự đối lập của cái thiện và ác. Qua đó, tác giả ngợi ca và cổ vũ tinh thần nhân đạo, ý chí kiên cường của con người ngay trong hoàn cảnh khó khăn, bị áp ức, bị cường quyền đàn áp.

Câu 2.

Phân tích những hình ảnh so sánh và ẩn dụ:

– Ẩn dụ mà Huy-gô gợi lên từ hình ảnh Gia-ve là thế lực tàn bạo, là cái xấu trong xã hội. Hắn luôn có hành động và lời nói thô bạo, vô nhân tính. Đó là biểu hiện của loài cầm thú ác độc.

– Ở Giăng Van-giăng, ông không hề có một biểu hiện nào của sự thô lỗ, dù ông đang đối diện với một kẻ rất thô bạo. Giăng Van-giăng là biểu hiện cho người tốt, cho cái thiện và cho niềm tin, niềm hi vọng khi con người bị rơi vào hoàn cảnh bị trà đạp. Đoạn cuối tác phẩm, sau khi nói thì thầm những lời nhỏ và tai Phăng-tin, ông đã chấp nhận thuộc về Gia-ve để cứu lấy một người bị hắn bắt oan. Hành động này của Giăng Van-giăng thể hiện một con người cao thượng, thẳng thắn và có đạo đức.

Xem thêm:  Phân tích tác phẩm Tư duy hệ thống – Nguồn sức sống mới của đổi mới tư duy (Trích Một gốc nhìn của tri thức) của Phan Đình Diệu

Câu 3.

Trong đoạn văn “Ông nói gì với chị” đến câu “Có thể là những sự thực cao cả” là lời nói của tác giả, của một người khách quan đánh giá sự việc giữa Gia-ve và Giăng Van-giăng, Phăng-tin.

– Thuật ngữ văn học dùng để chỉ tên loại ngôn ngữ này: Bình luận ngoại đề. Tức là những đánh giá, những tư tưởng của tác giả sau những biến cố xảy ra giữa các nhân vật.

– Tác dụng của thuật ngữ Bình luận ngoại đề:

+ Thể hiện tư tưởng, quan điểm riêng của nhà văn đối với nhân vật và các sự việc diễn ra trong tác phẩm.

+ Thể hiện sự đánh giá khách quan tới những vấn đề được nêu trong tác phẩm. Ở tác phẩm này, tác giả bình luận ngoại đề để nói lên tấm lòng và tình nghĩa của Giăng Van-giăng đối với Phăng-tin và lên án những hành động thô bạo của Gia-ve.

+ Tác giả đã thay lời người đọc nói lên những suy nghĩ của mình đối với nhân vật. Làm thỏa lòng người đọc khi hòa nhập cảm xúc vào cùng nhân vật trong truyện.

+ Làm tăng ý nghĩa và giá trị cho tác phẩm.

Câu 4.

Những dấu hiệu của nghệ thuật lãng mạn chủ nghĩa:

– Ông nói gì với chị? Người đàn ông bị ruồng bỏ ấy có thể nói gì với người đàn bà đã chết? Những lời nói ấy là lời gì vậy? Chẳng ai trên thế gian này nghe được. Kẻ đã chết có nghe thấy không? Có những ảo tưởng cảm động, có thể là những sự thực cao cả.

Xem thêm:  Soạn bài Tỏ lòng của Phạm Ngũ Lão

– Lúc Giăng Van-giăng thì thầm bên tai Phăng-tin bà trông thấy rõ ràng một nụ cười không sao tả được hiện trên đôi môi nhợt nhạt và trong đôi mắt xa xăm, đầy ngỡ ngàng của chị khi đi vào chết.

– Giăng Van-giăng lấy hai tay nâng đầu Phăng-tin lên, đặt ngay ngắn giữa gối như một người mẹ sửa sang cho con.

– Giăng Van-giăng quỳ xuống trước bàn tay ấy, nhẹ nhàng nâng lên và đặt vào đấy một nụ hôn.

Tất cả những chi tiết trên mang nghệ thuật lãng mạn chủ nghĩa. Đó là những hành động rất đẹp, thể hiện sự yêu thương, cao cả và cao thượng trong tâm hồn của Giăng Van-giăng.