Văn mẫu hay lớp 8

Giới thiệu một danh lam thắng cảnh Sông Hương

Giới thiệu một danh lam thắng cảnh Sông Hương

Bài làm

Có lẽ mỗi người đều có một quê hương riêng, nơi in dấu trong ta bao kỉ niệm đẹp đẽ, êm đềm của tuổi thơ, và hẳn là ai cũng cần có cho mình một lưu giữ đẹp về một danh lam thắng cảnh của quê hương, để tự hào để giới thiệu với bạn bè đó đây. Hôm nay mình sẽ giới thiệu cho các bạn một danh lam thắng cảnh ở quê hương mình, đó là sông Hương.

Có lẽ, từ lâu sông Hương đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận của thi ca nghệ thuật, nso dường như không bao giờ lặp lại mình trong cảm hứng của các nghệ sĩ. Từ màu sắc bình thương hiền dịu hàng ngày, nó bỗng đột khỏi thành “dòng nước trắng-Lá cây xanh”. Rồi từ cái vẻ tha thướt mơ màng, nó bỗng nhiên trở nên khí phách như kiếm dựng trời xnah trong câu thơ của Cao Bá Quát, để rồi cuối cùng nó đột khỏi trở thành sức mạnh phục sinh của tâm hồn trong tác giả Từ Ấy. nhưng dù muôn dáng, nghìn màu đến đâu đi chăng nữa thì sông Hương, bao giờ cũng thế. Nó luôn là người tình, người con gái đẹp mơ màng của đất nước đã đổ bóng xuống trang thơ, trang văn của biết bao cây bút tài hoa. Có khi nó rầm rộ giữa những bóng cây đại ngàn, cuộn xoáy những ghềnh thác, nhưng bao giờ cũng vậy, dường như đã trở thành một nét bản sắc của sông Hương hay của con người xứ Huế quê tôi. Nó lại trở nên dịu dàng giữa những dặm dài chói lọi của hoa đỗ quyên rừng, không những thế nó còn được ví như người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở. Sông Hương như người gái đẹp nằm ngủ mơ màng giữa cánh đồng Châu Hóa đầy hoa dại. rồi nó như người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya, sông Hương quả thực là Kiều, rất Kiều.

Xem thêm:  Soạn bài luyện tập về phương pháp lập luận trong bài văn nghị luận

Đó là những nhận xét hữu tình chó sông Hương, nhưng tôi cũng muốn nói thêm với bạn về đường cong của nó. Sông Hương mềm, cong như tấm lụa, và đỉnh điểm không chri mềm mại với những đường cong bên ngoài nó còn đẹp một vẻ kín đáo, ý nhị của tâm hồn bên trong nên nó được ví như “tiếng vâng không nói ra của tình yêu”. Cảnh bên sông Hương là những cây cừa, cây đa hàng trăm năm tuổi, những lăng tẩm đền đài uy nghi, cổ kính nằm dưới những bóng cây thâm u trong thật là kiêu hãnh. Nước sông Hương thay đổi theo ngày, sáng xanh, trưa vàng, chiều tím.

Sông Hương cao quý và thiêng liêng hơn bỏi nso đã cho tôi, cho những người dân xứ Huế cơ hội được sống chậm để cảm nhận, đẻ lắng nghe chứ không ồn ào, nhộn nhịp xô bồ như nhịp sống hiện đại. nhờ điệu chạy slow tình cảm ấy đó thôi. Và cũng chính tại mặt nước sông Hương là nơi đã sinh thành ra toàn bộ nền âm nhạc cổ điển Huế. Vậy đó, sông Hương là chiếc nôi của văn hóa, của nghệ thuật dân tộc. Thật bởi vậy, àm bao lâu nay nó chưa bao giờ thôi hấp dẫn những người tình xứ sở và muôn nơi.

Sông Hương là dòng sông của thời gian ngân vang, của sử thi viết giữa màu cỏ lá xanh biếc, ở đây vẫn cho ta thấy một linh hồn mô tê xưa cũ. Đó là một nét bản sắc mà không một nơi nào trên dải đất hình chữ S tôi còn tháy khá rõ. Sông Hương là một báu vật, là một gì đó thật yêu mến và nhớ thương trong lòng tôi, trong lòng người dân quê hương. Bỗng dưng tôi nhớ tới câu thơ của Nguyễn Trọng Tạo:

Xem thêm:  Soạn Bài Hai Chữ Nước Nhà Ngữ Văn 8 Của Trần Tuấn Khải

“Sao thấy thèm một điệu gì xưa lắm

Thèm đọc một đoạn văn Hoàng Phủ Ngọc Tường

Có ai đó rót chiều vào chén ngọc

Huế dịu dàng xây bằng khói và sương”.

Chao ôi, con sông quê hương bao năm vẫn lặng tờ náu mình dưới trầm tích thời gian, mà nay bỗng sống dậy một tâm tình, một nét đẹp xôn xao. Sông Hương quý, sông Hương thơ nhưng hơn tất cả đó còn là một sông hương mang vẻ đẹp như triết lí, như cổ thi, vẻ đẹp của trầm tích văn hóa.

Đã có lần tự hỏi, ai đã đặt tên cho dòng sông, và xin giới thiệu với các bạn một huyền thoại kể rằng: người dân quanh vùng này vì yêu quý con sông xinh đẹp nên đã nấu nước của trăm loài hoa đổ xuống, để dòng sông được thơm tho mãi mãi. Đó phải chăng là cách lí giải hợp tình nhất chăng, cho sông Hương, cho tâm hồn con người xứ sở.