Văn mẫu hay lớp 12

Dàn ý bài: Ý nghĩa lời đề từ trong bài thơ Đàn ghi tar của Lor ca Thanh Thảo

Lập dàn ý cho đề: Ý nghĩa lời đề từ trong bài thơ “Đàn ghi tar của Lor ca” Thanh Thảo

A, Mở bài:

-Giới thiệu tác giả Thanh Thảo và tác phẩm “Đàn ghi-tar của Lor ca”.

-Nói qua về lời đề từ có vai trò như thế nào đối với tác phẩm.

Thi phẩm “Đàn ghi-tar của Lor ca” trích “Khối vuông rubich” đã để lại sức chứa lớn trong lòng người đọc về hình tượng nhân vật Lor ca – người nghệ sĩ vĩ đại của xứ sở Tây Ban Nha.

B, Thân bài:

-Nói đôi nét về nhân vật Lorca

Lor ca là tên rất đỗi quen thuộc đối với đất nước Tây Ban Nha xinh đẹp, vì anh là biểu tượng của tự do, cho sự đấu tranh đòi hòa bình, đòi một cuộc sống bình yên cho nhân dân. Mặc dù bị sát hại nhưng Lor ca mãi là biểu tượng mà nhân dân Tây Ban Nha tôn thờ.

-Thanh Thảo đã khéo léo và thật tài tình khi mượn lời của người nghệ sĩ này làm lời đề từ cho bài thơ của mình có ẩn ý muốn gợi mở ra chiều dài thời gian và chiều sâu của không gian về người nghệ sĩ tài hoa này. Cả cuộc đời cống hiến, chiến đấu nhưng cuối cùng Lor ca lại chết thảm dưới chế độ phát xít tàn bạo.

>>> Bài thơ được viết theo thể thơ tự do, không viết hoa đầu dòng, Thanh Thảo đã khiến người đọc tò mò về cách viết giàu sức gợi như thế này.

– Thanh Thảo đã mở đầu bài thơ thật khéo léo, mở đầu bằng chính di nguyện của Lor-ca “Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn”. Đây có thể xem là một di nguyện vừa thiêng liêng vừa cao thượng. Với Lorca thì anh không muốn suốt đời là cái bóng ngăn cản sự phát triển của những tài năng trẻ của đất nước mình.Có thể đây chính là cái tâm của người nghệ sĩ lớn suốt đời hi sinh cho nghệ thuật và đấu tranh chống phát xít bạo tàn. Bàn về một ý nghĩa khác Đàn ghita mà đã gắn với giây phút cuối cùng của cuộc đời Lor-ca. Cái chết của người nghệ sĩ ấy và những phẩm chất tài năng của anh đã bắt gặp hồn thơ Thanh Thảo làm nên thi phẩm tuyệt bút này.

C, Kết luận

-Khẳng định lại sự thành công của tác phẩm nhờ việc chọn lời đề từ hay, gần gũi và về chính nhân vật của bàu thơ.

Xem thêm:  Nghệ thuật miêu tả tương phản của Nguyễn Tuân và Thạch Lam trong hai tác phẩm Chữ người tử tù và Hai đứa trẻ.